SỞ GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO GIA LAI

TRƯỜNG THPT NGUYỄN DIÊU

TIN TỨC

Trang chủ » Tin tức » Đổi mới giáo dục » HÀNH TRÌNH TUỔI 17: TỪ HÀO KHÍ TÂY SƠN ĐẾN BIỂN XANH THE THON

CHUYÊN MỤC

TIN TỨC MỚI NHẤT

THÔNG BÁO MỚI

HÀNH TRÌNH TUỔI 17: TỪ HÀO KHÍ TÂY SƠN ĐẾN BIỂN XANH THE THON

Với chủ đề của chuyến học tập trải nghiệm “Một hành trình – nhiều điểm đến” của 5 chi đoàn: 11A2, 11A6, 12A1, 12A5 và 12A7, chúng tôi khởi hành khi buổi sáng vẫn còn rất sớm. Bầu trời phủ một lớp mây mỏng, ánh nắng đầu ngày dịu dàng trải xuống mặt đất, nhẹ như một dải lụa mỏng vừa được vén lên sau màn đêm. Không khí buổi sớm trong lành và thoáng đãng, đủ để khiến người ta cảm thấy tỉnh táo và đầy năng lượng cho một ngày mới. Trong ánh mắt mỗi người đều lấp lánh một niềm háo hức rất khó giấu.

Những chiếc balo đã được chuẩn bị từ tối hôm trước, những chiếc điện thoại được sạc đầy pin, những câu chuyện râm ran vang lên khắp khoang xe… tất cả hòa vào nhau, làm bừng lên một nhịp điệu rộn ràng rất riêng của tuổi học trò trước mỗi chặng hành trình. Khi xe lăn bánh rời khỏi cổng trường,  mang theo trái tim háo hức rời khỏi những con đường quen thuộc, xe bon bon trên dặm đường, tôi chợt có cảm giác như mình đang bước vào một hành trình đặc biệt – hành trình đi qua lịch sử, văn hóa và cả những khoảng trời rộng lớn của quê hương.

Một ngày dài đang dần mở ra phía trước, như một trang sách mới đang chờ chúng tôi lật mở!

Đàn Tế Trời – nơi lời thề của lịch sử vang lên

Bắt đầu hành trình hành hương về nguồn là Đàn Tế Trời (Đài Kính Thiên). Đứng từ xa nhìn lên, công trình sừng sững giữa ngàn xanh như một biểu tượng của sự kết nối giữa con người và vũ trụ. Từng bậc đá dẫn lên Đàn Tế Trời như đưa chúng ta rời xa những xô bồ của cuộc sống để trở về với niềm tin nguyên sơ nhất của cha ông.

Tại đây, giữa không gian bao la, gió thổi nhẹ qua từng vạt cỏ, mang theo mùi đất và nắng sớm, nhìn ra xa là những dãy núi trập trùng, tôi bỗng có cảm giác như đang đứng giữa một khoảng giao hòa của đất và trời, một không gian linh thiêng và trầm mặc của lịch sử.

Và đâu đó giữa không gian tĩnh lặng và trang nghiêm này, dường như vẫn còn vang vọng lời thề của một thời hào khí Tây Sơn.

Bảo tàng Quang Trung – nơi hào khí Tây Sơn còn vang vọng

Theo dòng lịch sử, chúng ta đến Bảo tàng Quang Trung – nơi lưu giữ ký ức về phong trào Tây Sơn và người anh hùng áo vải Nguyễn Huệ. Không gian nơi đây mang vẻ trầm mặc, khiến người ta có cảm giác như đang bước vào dòng chảy của lịch sử.

Khi đặt chân đến di tích giếng nước xưa và cây me cổ thụ – những dấu tích gắn liền với tuổi thơ của ba anh em nhà Tây Sơn. Dưới tán me già rợp bóng, giếng nước vẫn trong veo như đã tồn tại qua bao thế hệ. Đứng giữa khoảng sân yên tĩnh ấy, tôi chợt nhận ra rằng những trang sử hào hùng của dân tộc đôi khi lại bắt đầu từ những điều bình dị nhất: một gốc cây, một giếng nước, một miền quê bình lặng.

Sau đó, chúng tôi tiếp tục khám phá khu trưng bày của bảo tàng. Những hiện vật, hình ảnh và tư liệu lịch sử được gìn giữ cẩn thận đã tái hiện lại một giai đoạn oanh liệt của phong trào Tây Sơn. Mỗi hiện vật như một chứng nhân thầm lặng, kể lại câu chuyện về những con người áo vải đã đứng lên làm rung chuyển cả một thời đại.

Ấn tượng nhất là khi chúng tôi được xem bộ phim mô phỏng về cuộc khởi nghĩa Tây Sơn. Những thước phim sống động tái hiện khí thế hào hùng của nghĩa quân năm xưa, khiến lịch sử như hiện lên rõ nét ngay trước mắt. Trong giây phút ấy, quá khứ dường như không còn xa xôi mà trở nên gần gũi và đầy tự hào biết bao!

Rời bảo tàng, tôi ngoái nhìn lại khoảng sân yên tĩnh phía sau. Gió khẽ lay tán me già, mặt nước giếng vẫn lặng trong. Nhưng đâu đó giữa không gian ấy, dường như vẫn còn vang vọng hào khí của một thời Tây Sơn – một hào khí đã từng làm bừng lên niềm kiêu hãnh của cả một dân tộc. Đến đây lại vang vọng  câu thơ của Nguyễn Đình Thi

Ôm đất nước những người áo vải

Đã đứng lên thành những anh hùng…

Nước chúng tôi – Nước của những người chưa bao giờ khuất

Đêm đêm rì rầm trong tiếng đất

Những buổi ngày xưa vọng nói về

Linh Phong Tự – khoảng bình yên giữa núi trời

Sau những giờ nghỉ ngơi, ăn uống lấy lại sức, chúng tôi lại tiếp tục cuộc hành trình. Điểm đến tiếp theo là Linh Phong Tự hay còn được gọi với cái tên – chùa Ông Núi.

Đứng trước bức tượng Phật ngồi cao nhất Đông Nam Á, tôi phải khẳng định rằng nơi đây thực sự là một thử thách cho đôi chân và ý chí. Khoảng 600  bậc thang đá xếp chồng lên nhau, uốn lượn như một dải lụa trắng vắt ngang sườn núi. Càng lên cao, thế giới trần tục như càng lùi xa sau lưng, nhường chỗ cho vẻ đẹp của chốn bồng lai tiên cảnh. Đúng như dân gian từng ví von:

Cây che đá chất chập chồng,

Biển giăng dưới núi chùa lồng trong mây

Ý hay của câu thơ ấy dường như đang hiện hữu ngay trước mắt chúng tôi. Những tán cây cổ thụ vươn mình che chở cho những khối đá tầng tầng lớp lớp, phía dưới chân núi là mặt biển Trung Lương bao la giăng mờ sóng bạc, và trên cao kia, mái chùa cong vút ẩn hiện trong những dải mây trắng xóa.

Càng lên cao, gió càng mạnh, mây càng gần. Khi đã đứng dưới chân tượng Phật khổng lồ, ngắm nhìn cảnh vật bao la, cảm giác mệt mỏi trong tôi bỗng chốc tan biến. Ở đây, sự hùng vĩ của thiên nhiên hòa quyện với vẻ từ bi của cửa Phật. Chúng tôi cùng nhau thắp nén hương trầm, khói tỏa nhẹ tênh, mang theo những lời nguyện cầu về một mùa thi rực rỡ, về sự bình an cho gia đình. Một phút tĩnh lặng giữa đất trời, tôi bỗng thấy lòng mình nhẹ bẫng như mây.

Đền thờ Nguyễn Trung Trực – ngọn lửa yêu nước bất diệt

Rời Linh Phong Tự, chúng tôi ghé thăm Đền thờ người anh hùng dân chài áo vải Nguyễn Trung Trực bên bờ biển Vĩnh Hội – Phù Cát. Không gian nơi đây mang vẻ trang nghiêm nhưng cũng đầy ấm áp. Đứng trước tượng vị anh hùng dân tộc với câu nói bất hủ: “Bao giờ người Tây nhổ hết cỏ nước Nam, thì mới hết người Nam đánh Tây”, tuổi trẻ chúng tôi chúng tôi không khỏi bồi hồi xúc động và ngưỡng mộ khí phách hiên ngang, quả cảm, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng của vị tướng kiên trung!

Chúng tôi đi chậm qua từng gian thờ, ngắm nhìn những bức phù điêu tái hiện trận chiến trên sông Nhật Tảo (1861) và trận chiếm đồn Kiên Giang (1868). Đó là bài học lịch sử sống động nhất, chạm vào tầng sâu sắc nhất của lòng tự tôn dân tộc của tuổi 17 chúng tôi.

 

Biển Vĩnh Hội – The Thon – nơi tuổi trẻ hòa vào gió biển

Điểm dừng chân cuối cùng trong hành trình của chúng tôi là bãi biển The Thon – Vĩnh Hội – Cát Tiến: nơi hội tụ của biển xanh, cát trắng và nắng vàng miền Trung. Ngay từ khi đặt chân đến nơi, trước mắt chúng tôi mở ra khung cảnh thiên nhiên khoáng đạt: làn nước biển xanh trong trải dài đến tận chân trời, bờ cát vàng mịn màng và từng con sóng nhẹ nhàng vỗ vào bờ như lời chào của biển cả. Không gian rộng lớn, trong lành khiến ai nấy đều cảm thấy thư thái sau một hành trình dài.

Tại đây, chúng tôi cùng nhau tham gia các hoạt động team building sôi nổi trên bãi cát. Những trò chơi tập thể diễn ra trong bầu không khí hào hứng và rộn ràng tiếng cười. Mỗi thử thách không chỉ mang lại niềm vui mà còn giúp mọi người thêm gắn bó, cùng nhau phối hợp và cổ vũ lẫn nhau để hoàn thành nhiệm vụ. Giữa tiếng sóng biển rì rào và làn gió mát lành, những khoảnh khắc ấy trở thành kỷ niệm thật đẹp của chuyến đi!

Khi mặt trời dần ngả xuống phía chân trời, xe lăn bánh đưa chúng tôi trở về. Ánh nắng cuối ngày nghiêng xuống con đường, nhuộm vàng những hàng cây ven đường. Ngoài cửa kính, cảnh vật lùi dần phía sau, nhưng cảm xúc của chuyến đi thì vẫn còn nguyên vẹn trong tôi.

Một ngày thôi, nhưng chúng tôi đã đi qua rất nhiều nơi! Đi qua vùng đất lịch sử của Tây Sơn, qua không gian  linh thiêng của Đàn Tế Trời, qua sự tĩnh lặng, trầm mặc của Linh Phong Tự, của đền thờ Nguyễn Trung Trực và dừng lại trước  biển xanh rộng lớn của Vĩnh Hội – Cát Tiến.

Nhưng điều chúng tôi đáng nhớ nhất có lẽ không chỉ là những địa điểm ấy mà là cảm giác khi được đi cùng nhau, được chơi đùa cùng nhau và có những phút giây vui vẻ bên nhau.

Nhiều năm sau, có thể chúng tôi sẽ quên mất ngày hôm đó trời nhiều mây hay nhiều nắng. Nhưng chắc chắn sẽ không quên được những tiếng cười trên xe, những bước chân trên con đường lịch sử, hay cảm giác đứng trước biển rộng với cả một bầu trời tuổi trẻ phía trước.

Có những chuyến đi không chỉ để đến một nơi nào đó mà để sau này, khi nhớ lại, ta biết rằng mình đã từng có một quãng thanh xuân đẹp đến thế!

TIN TỨC LIÊN QUAN